Ngoại trừ ba năm làm anh cán bộ diện tập sự sau đại học ở Khu Triển lãm Vân Hồ, Hà Nội, tôi có tới trên ba mươi năm làm nghề báo nói ở Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam. Trong suốt thời gian ấy, có hai đối tượng nghe đài tôi gắn bó nhất là người nghe ở nông thôn và thành thị miền Nam thời chiến tranh và người nghe là bà con Việt Kiều ở khắp các châu lục, đặc biệt là thính giả Việt Nam ở xa tổ quốc. Có thể nói nguồn thính giả miền Nam thời chiến cũng là nguồn góp phần hình thành cộng đồng người Việt trên dưới năm triệu người sau khúc quanh lịch sử ngày 30-4 -1975.
![]() |
![]() |
| Nhà báo Đào Xuân Tân (ngồi) cùng các đồng nghiệp phòng Việt Kiều năm 1994 |
Đối tượng phát thanh nào cũng là một cộng đồng nhiều thành phần xã hội, đối tượng Việt Kiều lại càng là như thế. Có người là Việt Kiều trước sự kiện lịch sử chấm dứt chiến tranh Việt Nam, tập trung nhiều nhất ở Pháp. Có người ra đi ngay trong khúc quanh lịch sử mùa xuân năm 1975 xuất xứ từ những cảnh ngộ khác nhau; có người đi tìm miền đất hứa trong thời hậu chiến khốn khó; hai “nhánh” này tập trung đông nhất ở Mỹ. Lại có bà con ra đi từ phía Bắc, vốn dĩ số đông là học sinh, hoặc diện lao động xuất khẩu ở lại và tứ tán khắp nơi sau sự biến Liên Xô - Đông Âu xã hội chủ nghĩa tan rã hồi cuối thế kỷ 20…Nhiều nhánh Việt Kiều nhưng đã là người Việt, mang dòng máu Việt, thì dù ở nhánh nào cũng trên thân cây đại thụ Việt! Tuyệt đại bộ phận cộng đồng người Việt ở nước ngoài đều ý thức sâu sắc rằng sự trường tồn của dân tộc, sức mạnh của dân tộc trên hành trình hội nhập toàn cầu, những thăng trầm của lịch sử kiến quốc trước những thách thức trướng ngại bên trong và bên ngoài, cùng cơ hội nghìn năm có một của Việt Nam gắn liền với buồn vui được mất của người mang dòng máu Việt trên khắp bốn biển, năm châu. Người Việt vui với đồng bào mình, quê hương mình trước những đổi mới kinh tế xã hội ở trong nước. Và người Việt lo âu mỗi khi thiên tai cộng kẻ thù nôi công ngoại kích gây ra trên bình diện kinh tế xã hội. Và người Việt không từ nhiệm hữu trách của mình về thực trạng đất nước chưa phát triển hiện đại văn minh ngang bằng, sánh vai được với các cường quốc năm châu như khát vọng của ông cha ta từ thời lập quốc! Nỗi ưu tư đó vượt lên trên mọi chính kiến tư tưởng dị biệt, vượt lên trên cả một quá khứ dằng dặc những thù hận với chia lìa. Ai rồi cũng sẽ nhận ra không thể đội mãi nấm mồ quá khứ đối đầu mà sống được, nếu như không muốn bị gạt sang bên lề hành trình nhân loại. Với một dải non sông gấm vóc đẹp như gấm như hoa mà hàng nghìn đời tổ tiên ta đã phải lấy núi xương sông máu xây nên trường thành bảo vệ giữ gìn, chỉ có một con đường duy nhất là hòa giải hòa hợp dân tộc, cùng chung vai gánh vác kiến quốc để Việt Nam sớm trở nên một quốc gia phú cường, xứng đáng với truyền thống dựng nước và giữ nước của ông cha ta.
Với nhận thức, với lòng tin như vậy, trên dưới một phần tư thế kỷ, người viết đã thể hiện tình tự dân tộc trong đủ thể loại báo chí truyền thông cho thính giả Việt Kiều trên tinh thần lấy tiếng nói từ trái tim đến thẳng với trái tim người nghe, dù họ nghe qua loa ở những chân mây cuối trời khác nhau trên trái đất.
Vietnamese
中文
日本語
한국어
Français
Русский
Deutsch
Español
Bahasa Indonesia
ไทย
ພາສາລາວ
ខ្មែរ

